| "Đêm nghe tiếng mưa" |
|
![]() Từng nốt nhạc, từng ngôn từ của bài hát đều chất chứa nỗi lòng của em. Chỉ khi nào trái đất không còn mưa thì đó là khi em không còn nhớ đến anh!
Đêm 14/2/2004, em (một cô gái 17 tuổi, cái tuổi thổn thức đầy mộng mơ) đã vượt qua quãng đường 8km. Đó không phải là con đường bằng phẳng với ánh sáng của những bóng đèn cao áp, mà đó là con đường đất nham nháp trơn vì cơn mưa phùn trong đêm, con đường với sóng nước mênh mông với tiếng gọi đò văng vẳng, với bãi bồi lầy lội và rừng cây xào xạc bên đường. Chính nơi thôn nhỏ yên bình ấy em đã đem hết lòng dũng cảm và sức mạnh tình yêu đầu tiên của mình để bước lên một bước, vòng tay xiết chặt lấy anh (chàng trai lúc ấy chỉ đứng đến cổ em) và nghẹn ngào thổ lộ “H yêu T nhiều lắm”. Em đã làm anh sững sờ và chỉ thốt vội được 1 chữ “Ơ!...”. Buông bàn tay run rẩy của mình ra, mà cảm giác rạo rực lúc bấy giờ làm em mãi mãi không thể quên…
Và từ ấy về sau em lại thầm gọi tên anh, và nhớ anh biết bao đêm mưa. Dường như mưa cũng thấu hiểu lòng em, “dường như mưa cũng nhớ thương đến anh vô cùng”…
Yêu mà để làm chi, nhớ nhiều cũng chỉ vậy thôi. Bởi vì trong một đêm mưa gió chúng mình đã điên dại trong chiếc hôn nồng, cùng đê mê ngây ngất trong hơi thở đầu tiên ấy. Nhưng cũng trong một đêm mưa khác chính anh đã quay lưng bước đi bỏ lại em một mình trong chiếc váy đầm màu trắng ướt đẫm. Gió vẫn thét gào, nước vẫn quần quận chảy, tiếng mưa vẫn nức nở như thay cho tiếng lòng em không thể cất thành lời.
Vậy là em phải quên anh? Em có thể làm được điều đó chăng? “Nhiều lúc ngỡ như đã quên anh lâu rồi” – thế nhưng sau mỗi ngày nắng, sau những ngày gió trời lại đổ mưa. Và để rồi tiếng anh ngày xưa thì thầm bên em về một giấc mơ cùng nhau xây đắp lên một hạnh phúc vẫn còn sâu lắng đâu đây, lại hiện về hoà lẫn trong tiếng mưa.
Em không làm được! Em vẫn còn yêu anh, vẫn yêu anh mãi mãi cho dù ta đã xa nhau cuối trời. Và rồi tim em lại càng thao thức mỗi khi thấy mưa rơi!
Ông trời có nhẫn tâm quá không khi không cho em gặp anh vào một đêm đầy sao? Hay một ngày nắng gió? Tại sao lại cứ bắt em phải chìm đắm trong giấc mơ khi thiếp đi trong những giấc ngủ vội. Đó là những giấc mơ thật buồn: khi thì em phải mòn mỏi đợi anh trong mưa, đợi mãi cho đến khi tỉnh dậy rồi vẫn thấy chỉ có mình em lặng lẽ cô đơn, khi khác em lại nhìn thấy anh xa khuất dần trong đêm, càng với càng xa, càng tìm càng khuất… Mỗi lần như vậy em lại mong ước đêm qua thật nhanh để “sớm mai thấy anh quay về”. Để ta lại được yêu thương, để ta mãi mãi sẽ không lìa xa.
Một ngọn gió lướt qua, một chiếc lá nhẹ rơi, một giọt sương còn đọng lại trên lá, một tiếng bước chân đằng xa… tất cả đều gợi trong em tiếng mưa. Tất cả đều gợi cho em nhớ đến anh. Hãy quay về anh nhé!
Tin mới hơn:
Tin cũ hơn:
|
Các loại thời trang
Tìm phụ kiện


-GIF.gif)





